Trang chủ » Truyện Online » VOZ - F17
bombom2 Yêu nhầm chị hai … được nhầm em gái chap 271 – 280Bom Bom - Gunny Đột Phá Kiểu Mới 2014
Bắn súng canh tọa độ, vui nhộn, xô đổ mọi kỷ lục về thể loại game bắn súng....

Chap 271 :

Biển Đồi Dương vào chiều mồng một Tết khá vắng khi có rất ít người dạo biển, gió thổi mơn man trên thảm cỏ xanh mướt, mát rượi và khoan khoái. Tôi đưa mắt nhìn Tiểu Mai, nàng vẫn im lặng không nói gì, chốc chốc lại đưa tay vuốt tóc mai, và tôi lại nghe hương thơm quen thuộc ấy, thật thuần khiết và quý phái.

- Em không định kể tiếp à ? – Tôi hỏi để tiếp tục câu chuyện.
- Chỉ là… em không biết phải bắt đầu từ đâu ! – Tiểu Mai lắc đầu đáp.
- Cứ từ lúc em gặp Akira là được thôi ! – Tôi trả lời.
- Ừm… là như vầy…. ! – Nàng bắt đầu câu chuyện bằng chất giọng từ tốn và thật chậm rãi, hệt như nàng khá buồn về kỉ niệm này vậy.

Theo lời kể của Tiểu Mai thì từ trước cấp 1, gia đình nàng sống ở Kyoto, sau khi nhà ngoại nàng bảo rằng muốn cả nhà sống cùng nhau, chính xác hơn là ông bà ngoại muốn gặp cháu gái thường xuyên, vậy nên ba mẹ nàng mới theo đó mà chuyển về Tokyo sống.

- Mẹ em sau khi tốt nghiệp đại học thì đến Kyoto theo yêu cầu công việc, và cũng tại đó mẹ gặp ba, thế nên lúc em học lớp 2 thì gia đình em vẫn ở đó. Chỉ sau khi bà ngoại em yếu dần vì tuổi đã cao nên cả nhà em mới chuyển về Tokyo, cũng vì nói là để tiện cho việc học của em ! – Tiểu Mai nhẹ nhàng kể.
- Sao lại tiện cho việc học ? Anh tưởng chuyển trường thì khá là rắc rối đấy chứ ? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Cũng không rắc rối gì, bởi ông ngoại em là cựu chủ tịch hội đồng quản trị trường cấp 2 nơi em sẽ theo học, vậy nên tiếng nói của ông rất có trọng lượng ! – Nàng nhún vai đáp.
- À… ghê vậy ta ! – Tôi gật gù.

- Kể cho có đầu đuôi thì ngày trước, ông ngoại em là chủ tịch một trường nữ cấp 2, còn bà ngoại thì theo nghề gia truyền của dòng họ là tinh chế và kinh doanh nước hoa. Khá lạ lùng là mẹ em nhất quyết không theo nghề giáo của ông ngoại, cũng không kinh doanh theo bà ngoại, mà mẹ cứ khăng khăng phải học âm nhạc. Vậy là nhà ngoại không còn cách nào khác hơn là để mẹ được theo đam mê của mình !
- Hèn gì em được học Piano từ nhỏ nhỉ !
- Ừa, không chỉ là dương cầm mà em còn phải học nhiều điều khác nữa, vì gia đình em rất trọng lễ nghi. Lúc nhỏ em rất ít khi được ra ngoài chơi như những bạn khác….. !
- Sao kỳ vậy ?

Tiểu Mai thoáng buồn, nàng lắc đầu cười rồi nhìn tôi :

- Tuổi thơ của em là những chuỗi ngày học hành dài đằng đẵng, anh à !
- ……… ! – Tôi sửng sốt nhất thời không biết phải nói gì.

- Dòng họ ngoại rất trọng truyền thống và các tập tục nghi lễ, thế nên ngay từ khi gia đình em chuyển về Tokyo thì hàng ngày, ông ngoại dạy lịch sử, chữ viết và cách đối nhân xử thế. Ông dạy rất nhiều, và luôn bảo rằng sau này khi em ra đời sẽ biết được thế nào là cách tiếp chuyện làm sao cho người đối diện luôn phải thán phục và nể trọng mình. Ông bảo dòng họ trong nhà ai cũng rất thông minh, vậy nên em cũng phải được như vậy… !
- Ừm… khổ nhỉ !
- Bà ngoại thì dạy em cách ăn nói, đi đứng, nấu ăn, và các lễ nghi truyền thống như cắm hoa, pha trà, lẽ dĩ nhiên em rất thích được pha trà cho gia đình, và cắm hoa vào những ngày lễ tết. Thế nhưng đến cả điệu bộ cư xử, ngoại cũng bảo rằng em phải thể hiện được mình là con nhà danh giá, em… không thích như vậy, đâu ai ép được cuộc sống của mình phải như nào, phải ra sao, đúng không, anh ?
- Ừm… !
- Mẹ em hiển nhiên là dạy nhạc cho em rồi, từ những ngày học nhạc lý vỡ lòng đến ngày chạm phím dương cầm đầu tiên, rồi sau mẹ còn dạy cả vĩ cầm, đàn tam thập lục. Mẹ luôn chú trọng những gì em học được, và yêu cầu em còn phải giỏi hơn mẹ nữa !
- ……. Vậy còn… Guitar thì sao ?
- Là ba dạy, hi, ba em ít khi về nhà lắm, vì công việc mà, nhưng mỗi khi ba về thì em vui lắm, những ngày đó có lẽ là những ngày ít ỏi em được chơi đùa một cách… gần như hợp pháp vậy. Em rất thoải mái khi ở cạnh ba, có lẽ vì ba thương em nồng hậu nhất, thỉnh thoảng lại hùa theo cùng em mà vờ “ lên án “ nhà ngoại hắc ám, và cả mẹ nữa, hi hi ! Có lúc ba dẫn em ra công viên, rồi người đàn người hát, vui lắm, em cũng học Guitar từ đó luôn, nên giờ mới dạy được anh, hì !

Nhìn Tiểu Mai khúc khích cười khi nhắc đến khoảng thời gian ngày trước mà tôi chẳng thấy vui chút nào, chỉ cảm thấy thương nàng vô hạn, bởi lẽ cùng lứa tuổi đó thì đám bọn tôi, kể cả lứa con gái như Khả Vy hay bé Trân thì đều chỉ biết học hành làng nhàng rồi đi chơi đi giỡn, trong khi Tiểu Mai gần như phải học suốt ngày.

- Em… không sao chứ ? – Tôi bùi ngùi hỏi.
- Không, sao lại hỏi vậy ? – Nàng nhìn tôi khó hiểu.
- Ừ… anh thấy… lúc nhỏ của em, sao mà… thảm quá… ! – Tôi gãi đầu ấp úng.
- Gì chứ, em học thì có nhiều thật, nhưng chẳng phải sau này có lợi lắm sao ? – Nàng phì cười.

- Lợi gì ? Mất cả tuổi thơ !
- Ngốc, lúc nhỏ học nhiều nên giờ thảnh thơi, vì em… học hết rồi, hì !
- Thế ra em giỏi nhiều điều là nhờ bên ngoại à ?
- Ừa, bảo là nhà ngoại áp đặt em thì cũng không đúng, vì mọi người ai cũng rất thương em, vậy nên họ đặt nhiều kì vọng thì cũng phải thôi. Mà nhờ vậy nên giờ em… vầy nè !
- Vầy là sao ?

- Anh cố tình không hiểu hở ? – Tiểu Mai bĩu môi.
- Đâu có, không hiểu thật mà ! – Tôi ngơ ngác.
- Đồ… ngốc… ! – Nàng dỗi.
- Chứ sao trời ? – Tôi đần mặt ra vì chả hiểu gì.
- Hứ… thì nhờ mọi người dạy nhiều nên em trở thành một… tiểu thư xinh thật xinh, giỏi thật giỏi chứ sao ! – Nàng cười tươi như hoa như ngọc.
- Ha ha, trước giờ anh cứ tưởng em nhã nhặn khiêm tốn lắm chứ, hoá ra cũng tự kiêu quá chừng ! – Tôi phá lăn ra cười sằng sặc.

Tiểu Mai không tỏ thái độ bất mãn gì khi bị tôi trêu, ngược lại nàng còn khúc khích cười rồi phụng phịu nói :

- Em luôn khiêm tốn với bất cứ ai, nhưng trừ anh ra !
- Tại sao ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Vì em phải vậy mới quản được một ông con trai kiêu ngạo, hống hách lại hay sĩ diện, hiểu không ? – Nàng nói rồi đưa tay véo mũi tôi.
- Au da… không có véo mũi ! – Tôi rú lên khiếp đảm.
- Ai bảo chọc quê người ta, hì hì ! – Nàng phì cười.

- Thôi, đau quá… kể tiếp đi !
- Xin lỗi, hì, giờ anh nghe tiếp nha !
- Ừm, đang gay cấn, nghe nè !

Tiểu Mai dường như vẫn chưa hết cười khi thấy bộ dạng ôm mũi nhăn nhó của tôi, phải mất vài mươi giây để “ dỗ dành “ thì tôi mới thôi quạu quọ, và nàng lại tiếp tục câu chuyện của mình.

- Thì như vậy, lúc nhỏ ngoài thời gian học ở trường thì còn lại em đều học ở nhà, và thời gian em tập đàn Piano thường là vào buổi chiều vì lúc ấy trời mát, em thường hay mở cửa sổ để đón gió trời, cảm giác tiếng đàn mình sẽ hay hơn, như bay bổng với gió vậy !
- Tốt, chơi đàn là phải hoà cùng cảm xúc, tiếp đi !
- Hì, lần đầu tiên em gặp Akira cũng là vậy đấy !
- Hửm ?

- Lần đầu em gặp Akira là một chiều mùa hè lớp 5, khi em đang tập đàn thì cậu ta đánh bóng chày làm vỡ cửa kính nhà em !
- ……… !
- Nhưng Akira thua anh ở chỗ là bỏ chạy mất luôn chứ không dám ở lại, mãi đến khi ba cậu ấy dắt sang nhà em xin lỗi thì hai đứa mới gặp và biết nhau !
- Ừ, cái thằng…. !
- Akira học giỏi lắm, chơi thể thao cũng giỏi, nhất là bóng chày, cậu ấy là Pitcher tiềm năng nhất trường đấy anh !
- Pitcher là cái gì ?
- Là vị trí của tay ném bóng chủ lực trong một đội bóng chày ấy, nói chung những khi ở trường thì cậu ấy rất được phái nữ hâm mộ, bởi lẽ thường thì mọi người rất thán phục Pitcher tài năng, và… Akira lại thông minh, đẹp trai nữa !
- Cái… gì ? Em cũng hâm mộ nó luôn à ?
- Không gọi bạn em bằng “ nó “ , liệu hồn anh đấy !
- Ừm… rồi…. !

- Akira rất thích nghe em chơi Piano, kể từ sau lần cậu ấy làm vỡ cửa kính nhà em thì cả hai gia đình biết nhau luôn, và qua lại rất thân thiết bởi ở ngay đối diện nhau. Mẹ em và mẹ Akira hay đùa rằng tụi em rất xứng đôi, có khi cũng nên hứa hôn luôn !
- Bậy…bạ… !
- Hì, chỉ là người lớn chọc giỡn con trẻ thôi mà, anh để ý làm gì. Rồi em vào học cấp 2 ở trường nữ sinh của ông ngoại, còn Akira học một trường khác, trường này có cả nam lẫn nữ, nhưng cũng gần với trường em. Vì nhà hai đứa đều gần trường nên bọn em thường đi học và ra về cùng nhau, thỉnh thoảng Akira có đợi em về chung, cũng đôi lúc em sang trường cậu ấy xem tập bóng rồi mới về !
- ……. !
- Những ngày nghỉ vào buổi chiều, khi em tập dương cầm trong nhà thì Akira thường đứng ngoài sân mà chăm chú nghe, em có hỏi thì cậu ấy bảo rất thích nghe Piano, vậy nên em cũng không thắc mắc gì thêm nữa. Bởi đôi lúc em cũng xem cậu ấy chơi bóng chày với các khu phố khác, và nhận ra rằng Akira rất giỏi, thật sự có thiên khiếu trong môn thể thao này, cậu ấy ném bóng luôn strike- batter out các tay đập bóng khác, hiển nhiên mọi người đều rất tự hào về Akira !
- ………… !
- Rồi mọi chuyện vẫn diễn ra hệt như vậy thôi, êm đềm và đơn giản, hằng ngày bọn em đi học, về nhà thì em tập đàn, Akira đến nghe, thỉnh thoảng cậu ấy mời em cổ vũ cho những trận bóng của trường cậu ấy thi đấu. Em xem Akira như bạn thân từ nhỏ vậy, và em… vô tình cũng cho rằng Akira nghĩ như em, mãi cho đến năm lớp 9….. !
- Năm đó ra sao ?

- Năm đó là thành phố tổ chức giải thi đấu bóng chày cho các trường cấp 2 toàn khu vực Kanto, và lẽ dĩ nhiên rằng Akira cũng nằm trong danh sách cầu thủ chủ lực của trường cậu ấy !
- Ừm !
- Có một chi tiết hơi ngoài lề một chút, nhưng sau này nghĩ lại, em cho rằng đây chính là nguồn gốc của toàn bộ mọi chuyện ngoài ý muốn xảy ra, quả thật là em không thể nào biết trước được !
- Là gì thế ?
- Từ lúc học cấp 2 thì… riêng em, khi vào học trường nữ sinh, bạn bè đều biết và cho rằng em vào học trường này là nhờ quyền lực của gia đình. Nói chung họ cũng không ghét gì em, nhưng cũng… không thích em lắm, bởi em… cũng không biết nói sao nữa, chỉ là em có nhiều thành tích tốt, và… nam sinh ở trường của Akira cũng rất thích em !
- Dễ hiểu mà, thằng nào không thích em mới ngu ấy !
- Hì, ở trường kia cũng vậy, Akira rất được các bạn nữ trong trường hâm mộ, đẹp trai học giỏi, lại là Pitcher chủ lực của đội bóng, vậy nên cứ đến dịp Valentine thì cậu ấy luôn là người nhận được rất nhiều socola từ nhiều bạn gái !
- Rồi… sao ?

Đến đây thì tôi có hơi…ghen tị và cảm thấy tủi thân, bởi Valentine ở Việt Nam thì dạo đó chưa phổ biến lắm, vậy nên socola vào dịp lễ tình nhân thì với bọn con trai cấp 2 vẫn là một thứ kẹo xa xỉ và đắt tiền.

- Và… Valentine trắng, em cũng nhận được rất nhiều socola từ trường bên cạnh, dù là… em không hề tặng cho cậu bạn trai nào cả !
- Sướng !
- Không đâu, lí do chính là ở đây nè, em thì học trường nữ, Akira thì học trường gần đó, cứ đến Valentine thì cậu ấy nhận nhiều socola, em thì nhận nhiều hoa và thiệp tỏ tình, nhưng… cả em lẫn cậu ấy đều không nhận lời một ai cả !
- Rồi sao ?
- Và … hai đứa thường học về cùng nhau, vậy nên mọi người ở trường bắt đầu gán ghép em với cậu ấy, có đôi lúc em nghĩ cả những bạn nữ sinh ở hai trường đều… ghét em, bởi giống như em giành Akira khỏi tay bọn họ vậy !
- Thế em có giành không ?
- Ngốc, em chỉ xem Akira là bạn thôi, thế nhưng mọi người lại không nghĩ vậy, thế nên… một cách vô tình mà không hẹn trước, nữ sinh trường em và nam sinh trường Akira giống như… hùa nhau mà chia rẽ hai đứa vậy !
- Chia rẽ ?
- Ừa, nam sinh bên đó… kiểu như bạo dạn hơn, cứ đợi đến khi tan học là họ thường đến gặp em, dù chỉ là chào hỏi xã giao hay… gửi thư làm quen. Còn nữ sinh bên em thì cứ rối cả lên mỗi khi Akira đến trường, nói chung… cứ như cả hai đứa em đều bị làm phiền vậy !
- Thích vậy ta, được hâm mộ mà chê !
- Anh thử vậy xem có thích không, khó chịu lắm !
- Rồi sao nữa ?
- Thì… như vậy đó, có lúc Akira đùa rằng, chắc cậu ấy phải vờ làm bạn trai của em và em nhận lời luôn thì bọn họ mới thôi chọc phá mất !
- Hơ… đùa gì kì vậy ?
- Em… chỉ nghĩ đó là lời nói đùa đơn thuần thôi, nên cũng không trả lời gì cả. Rồi vào năm lớp 9, khi mà đội bóng của Akira được giải nhì toàn khu vực, và cậu ấy được đánh giá là ngôi sao sáng của giải đấu thì Akira lại càng nổi tiếng hơn nữa… nữ sinh thấy cậu ấy là gần như say mê luôn !
- Ghê….. !
- Cũng trong năm đó thì em nhận giải triển vọng Piano toàn thành, vậy nên tình cờ là… giống như cả hai đứa em đều hẹn nhau mà thi đấu vậy. Nhưng cũng vì vậy mà mọi người dường như nghĩ rằng, bởi Akira là Pitcher tương lai sáng sủa, em là Pianist tài năng, thế nên tụi em… gần như là một cặp rất xứng đôi, đến cả hai gia đình cũng cho rằng như vậy !
- ………… !

- Dường như lời nói đùa của Akira trở thành thật vậy, khi hai đứa em đi cạnh nhau thì hầu như mọi người đều không tranh cãi gì nữa, bởi biết rằng… bạn gái của cậu ấy chỉ có thể là em… và bạn trai của em thì phải là một Akira tài năng. Nam nữ sinh hai trường cũng thôi những động thái trước đó, và cho rằng tụi em gần như là một cặp rồi !
- ………. !
- Em thì nghĩ rằng hai đứa…vô hình chung như là bức bình phong, là lá chắn hoàn hảo cho nhau vậy, bởi tụi em là bạn thuở nhỏ, giờ đây nếu nép sau vỏ bọc có bạn trai là Akira thì không nam sinh nào làm phiền em nữa, và Akira có bạn gái là em thì các nữ sinh khác cũng tự động rút lui theo. Và… Akira nói với em rằng cậu ấy cũng nghĩ như vậy, thế nên em không hoài nghi gì thêm nữa, dù có đôi lúc… em hơi ngờ rằng Akira thích em !
- ……………. !
- Nhưng một chuyện xảy ra đã làm đảo lộn tất cả, khi mà… vào cuối năm lớp 9, trường Akira có tổ chức lễ hội Kouyasai !
- Kou….. ?
- Hội Kouyasai, là trước khi tốt nghiệp thì trường sẽ tổ chức ngày đốt lửa trại giữa sân vào ban đêm, đồng thời sẽ có khiêu vũ cùng nhau. Lẽ dĩ nhiên là nữ sinh trường em cũng được mời sang giao lưu để dự hội chợ ban ngày và tiệc nhảy ban đêm, nhưng có một luật bất thành văn rằng… mặc định nếu trong đêm hội Kouyasai này, chàng trai nào mời một cô gái khiêu vũ chung, nếu cô ấy nhận lời và bước ra nhảy cùng thì họ sẽ chính thức trở thành một cặp đôi kể từ hôm đó !

- Đừng nói với anh là sau đó….Akira… mời em khiêu vũ đấy ? – Tôi hoảng hồn.
- Ừm…. ! – Tiểu Mai nhẹ gật đầu.
- Thế rồi.. em có nhận lời không ? – Tôi hỏi mà nghe tim mình đập binh binh.

Tiểu Mai không trả lời câu hỏi của tôi, nàng chỉ im lặng nhìn ra biển, ánh mắt thoáng buồn hệt như nắng chiều đang dần tắt trên đồi lúc này vậy. Một chốc yên tĩnh sau đó, nàng đáp lại câu hỏi của tôi, cũng bằng một câu hỏi khác :

- Vậy anh nghĩ… em có nhận lời không ?

Chap 272 :

Đêm hội Kouyasai tại trường, quanh ánh lửa lúc dịu nhẹ lúc mãnh liệt giữa khoảng sân rộng là các cặp đôi đang khiêu vũ cùng nhau, và ai cũng biết chắc chắn rằng sau lần nhảy này, cặp đôi nào đó trên sân lúc này sẽ chính thức hẹn hò cùng nhau suốt những năm cấp 3 sau đó, và có thể là lên cả đại học để bắt đầu một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc.

Trước ánh mắt không mấy ngạc nhiên và chờ đợi của tất cả mọi người lúc này, Akira đứng giữa sân trường như tâm điểm của sự chú ý, rồi cậu ra chìa tay về phía Tiểu Mai :

- Khiêu vũ cùng mình, nhé ?!

Không ai sửng sốt vì lời mời này cả, bởi ai nấy đều biết cả rồi, Akira và Tiểu Mai gần như là cặp đôi đẹp nhất đêm nay, và mọi người đều chắc chắn rằng họ sẽ được thấy hai người khiêu vũ. Ai cũng chắc chắn như vậy, và…. chỉ trừ một người…

Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên như không tin vào mắt mình, nàng gần như hoảng sợ trước đám đông, và… có cả thất vọng :

- Cậu……… !
- Khiêu vũ với mình, nhé ? – Akira kiên nhẫn lặp lại, và mọi người hồi hộp chờ đợi.
- Mình… cậu…. trước đây đã nói đây chỉ là… lời nói đùa thôi mà ? Phải không ?…….!

Đó thật sự là một trường hợp tình ngay lí gian mà người ngoài không ai có thể hiểu được.

Chính Akira bảo với Tiểu Mai rằng chuyện hai người cứ lẳng lặng không nói gì mà vờ cặp kè cùng nhau chỉ là nhằm mục đích giảm đi sự làm phiền từ mọi người ở hai phía, cũng chính Akira đã nói đó là lời nói đùa. Về phần Tiểu Mai thì nàng cũng không xác nhận rằng sẽ vờ là bạn gái cậu ta, và cũng không… phủ nhận. Tiểu Mai của tôi lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản rằng cả hai không nói nhưng cùng biết, nàng chỉ nghĩ rằng khi nàng xem Akira là bạn thì cậu chàng kia cũng sẽ nghĩ y chang như vậy….

Và mọi sự đổi khác khi đó chỉ là một phía, Tiểu Mai xem Akira là bạn, trái lại thì Akira đã có cảm tình với Tiểu Mai từ rất lâu rồi.

Mọi người xung quanh không hiểu được điều đó, hầu hết những người có mặt đêm hôm ấy đều cho rằng Tiểu Mai đùa giỡn với tình cảm nghiêm túc của Akira, và phản bội lại cậu này. Quả thật chính lời nói của Tiểu Mai khi ấy đã gây hiệu ứng trái ngược, đã phản tác dụng lại với những gì nàng muốn giải thích, và… đã vô tình buộc nàng không còn cơ hội để giải thích bất cứ điều gì. Bởi một lẽ, sau đêm hôm ấy, trừ một số lượng nam sinh cho rằng mình vẫn còn cơ hội ra, thì hầu hết số đông còn lại và nữ sinh toàn trường đều quay sang căm ghét Tiểu Mai.

- Mọi người… đều xì xào, bàn tán mỗi khi thấy em… và kể từ đó, họ đều cho rằng mọi thành tích em đạt được, kể cả những giải thưởng đều là nhờ vào gia đình, chứ em thực sự chẳng… ra gì cả…. ! – Tiểu Mai buồn bã nói.
- …………. ! – Tôi thẫn thờ không biết phải nói gì.

- Sau hôm đó, Akira cũng đã đến nhà xin lỗi em… thật ra em cũng không… trách cậu ấy, nhưng… người ngoài không ai biết chuyện cả. Và… không biết vì lí do gì, một tuần sau đó, Akira bị xe chở hàng sượt qua người khi đang băng qua đường ở một đoạn đường không có đèn tín hiệu… !
- ……………… !
- Cậu ấy chỉ bị… gãy tay, nhưng đối với một Pitcher tài năng như cậu ấy thì đây như là một cú sốc tinh thần nặng nề vậy, bởi có thể sau khi tay lành lại thì cậu ấy không hẳn sẽ đạt được phong độ như trước nữa. Và nếu chỉ dành những năm cấp 3 để hồi phục hay tập lại thì chắc chắn… Akira không thể tham dự Koshien được, bởi giải Koshien là…ước mơ của mọi tuyển thủ bóng chày… !
- Akira giải thích rằng lỗi do cậu ấy không để ý vì khi đó đang nhìn một cậu bé vừa trượt ngã bên kia đường nên mới vội băng sang…. Thế nhưng…..!
- ……….. !
- Nhưng mọi người xung quanh không tin điều đó, họ cho rằng chính em từ chối Akira phũ phàng nên cậu ấy mới buồn mà ra cơ sự như vậy, thậm chí có người còn… ác nghiệt đồn đãi rằng Akira lao đầu vào xe tải, may mà chỉ bị thương nhẹ. Nhưng ai cũng biết với một tay ném bóng thì gãy tay là điều rất tệ hại…. !
- ………. !
- Bạn bè bắt đầu chì chiết em, họ nhìn em như thể… một người gì đó hiểm ác và luôn tỏ ra cao giá lắm… họ không làm khó em ra mặt vì nể ông ngoại, nhưng lại… làm nhiều điều sau lưng, có lúc…họ lén gắn kim vào phím piano, hay giấu cặp của em…. Nhưng em có thể chịu được những điều đó… chỉ là… không thể chịu đựng được những lời nói, lời bàn tán của bọn họ…. !
- …………….. !

Đôi mắt Tiểu Mai lúc này đã hoe đỏ, tôi có thể cảm giác rằng nàng dường như đang cố lắm để không bật khóc khi nhắc lại kỉ niệm đau buồn này.

- Em không sao… anh cứ để em nói… ! – Nàng mỉm cười gạt tay tôi ra khi tôi có ý ngăn lại.
- ……….. !

- Chuyện lan đến gia đình em, và khi ông ngoại biết chuyện thì mọi sự vỡ lở ra, thế nên cả gia đình em mới sang xin lỗi nhà Akira. Trái ngược với những gì em lo lắng, thì hai bác nhà cậu ấy đều không trách gì em cả, em nghĩ… họ có thể hiểu được em. Cả Akira cũng vậy, mỗi khi em sang thăm mà chỉ im lặng chẳng biết nói gì, thì cậu ấy đều cười thôi… cười an ủi bảo em đừng lo lắng, rồi cậu ấy sẽ mau chóng bình phục, sẽ lại chơi bóng chày… sẽ đến được Koshien, sẽ….xứng với em hơn !
- Ừm… anh hiểu !
- Em không thể nói được gì cả, không thể từ chối vì sợ Akira buồn, nhưng… cũng không thể đồng ý…!
- ……. !
- Akira không biết chuyện trên trường ra sao, cậu ấy lo cho em rằng sẽ bị các nam sinh tán tỉnh trở lại… nhưng em không ngại điều đó, em chỉ buồn vì… các bạn trường em có người mừng, có người ghét khi em từ chối Akira. Còn các bạn trường khác thì rất ghét em, khi mà vì em nên Akira mới không thể tham dự vào giải đấu mùa hè, làm cho đội tuyển trường họ mất đi cầu thủ chủ lực !
- ………… !
- Những ngày đó, em chỉ lẳng lặng lên học rồi về, có ngày bị kim đâm khi tập đàn, có ngày phải tìm cặp của mình thật lâu mới thấy, có lúc… bị mọi người nói móc, bị soi mói……!
- …………. !
- Em rất sợ… chuyện phim giả tình thật….. thật sự rất ghét…. !

- ………… !
- Hết cấp 2… em quyết định chuyển trường mặc cho gia đình ngăn cản, mặc cho… Akira luôn bảo rằng cậu ấy không sao… cậu ấy sẽ bảo vệ em trở lại như trước…. !
- ………… !
- Được ba hết lòng ủng hộ và cho phép, em về Việt Nam quê nội để học tiếp bậc phổ thông !
- …… !
- Tránh xa tất cả mọi thứ… xa tất cả những điều em không muốn gây ra… nhưng lại phải gánh chịu….. !
- ………… !

- Rồi em đến nơi này, và… yêu anh…. !
- ……. !

- ………….. !
- ……………….. !

Khoảng lặng quen thuộc giữa hai đứa lại xuất hiện khi Tiểu Mai kết thúc câu chuyện của nàng, câu chuyện về tất cả, về tuổi thơ, về Akira, tôi cuối cùng đã biết nhiều điều hơn. Thế nhưng biết nhiều hơn thì sao ? Lúc ban đầu tôi cứ tưởng mình sẽ ghen tức hơn khi được kể nghe xong, nhưng bây giờ tôi chỉ cảm thấy trào dâng trong mình là một nỗi thương vô hạn, nỗi thông cảm, và hơn lúc nào hết, tôi yêu Tiểu Mai thật nhiều.

Tôi yêu người con gái có tuổi thơ không lấy làm mấy vui vẻ khi phải học tất cả mọi thứ, trong khi bao bạn đồng trang lứa khác được hưởng những tháng ngày vô tư và hồn nhiên nhất cuộc đời. Nếu phải đánh đổi thì tôi ước gì Tiểu Mai đừng học nhiều như thế, giỏi giang nhiều thì tốt thật đấy, nhưng liệu có phải là tốt nhất cho một bé gái ở lứa tuổi đó ? Khi mà không được hưởng những gì mình đáng được hưởng ?

Tôi yêu người thiếu nữ mà thường ngày tôi vẫn hằng nghĩ rằng nàng rất đỗi thông minh và cư xử hoàn hảo, thế nhưng giờ đây tôi biết nàng cũng từng có yếu điểm, từng ngây thơ khi nghĩ rằng con trai cũng suy nghĩ phức tạp được như con gái.

Yêu cô gái đang gần như bật khóc, những giọt nước mắt chỉ chực trào ra nếu như tôi ôm lấy nàng… nếu như…..

Tôi nhẹ ôm lấy Tiểu Mai, dìu nàng tựa vào người mình, thì thầm thật khẽ vào tai :

- Em có thể khóc, nhưng chỉ được trên bờ vai anh, và chỉ khóc lần này cho những chuyện đã qua, vì chúng đã trôi qua thật sự !
- ……… ! – Nàng vẫn lặng yên không nói, cứ như là đang không thở được nữa.
- Em không khóc, giữ trong lòng thì bức bối lắm đấy ! – Tôi kiên nhẫn.
- …….. ! – Vậy mà….vẫn tựa yên vào lòng tôi.

Rồi tôi…. bất giác cốc khẽ vào đầu nàng, như một người đang vỗ về một bé gái, vờ hăm doạ nhưng cũng thật đầy nét yêu chiều :

- Ngốc ạ, sống mãi với quá khứ thì không lớn lên được đâu !
- Hức….hu…….. !

Lần này thì Tiểu Mai khóc thật, đây là lần thứ ba tôi thấy nàng khóc, vẫn một cách chân nguyên mộc mạc nhất, nàng oà lên lúc ban đầu rồi dần nín khẽ về sau, chỉ còn những lời thổn thức đang thì thầm theo gió biển ngày xuân, theo ánh tà dương sắp tắt nơi đại dương mênh mông, nơi sóng vỗ rì rào vào bờ cát….

- Lúc khóc cũng đẹp, ôi… !
- Đừng trêu em…hic… !
- Hì hì, ướt cả vai áo anh, đền bù để em được cười không được sao ?
- Ngốc….. !

Tiểu Mai của tôi có lúc lạnh lùng băng sương nguyệt lãnh, có lúc lại phụng phịu như một cô bé con, và tôi biết chắc rằng dáng vẻ đang dụi mắt lúc này của nàng chỉ có mỗi tôi được biết mà thôi. Bởi Tiểu Mai không cho phép nàng yếu đuối trước bất kỳ ai khác, kể cả gia đình mình, vì nếu chỉ cần nàng khóc thì sẽ bị… gọi về nhà ngay tắp lự. Cũng phải thôi, một cô con gái như thế thì ai mà chả cưng, chả quý !

Hoàng hôn dần buông xuống, vầng dương đang chậm chạp lười biếng lặn sau đường chân trời, sau làn nước lấp lánh ánh sáng của buổi cuối ngày. Tiểu Mai tựa hẳn vào người tôi thật gần, nàng tuy hãy còn hơi buồn nhưng đã trông có vẻ thanh thản và nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tôi tự dưng đâm ra quỡn chí, biết rằng mình phải đùa vui gì đó để nàng cười vui trở lại.

- Uầy… sao mà anh thấy số anh khổ quá đi ! – Tôi vờ than thở.
- Sao mà khổ chứ… ? – Nàng ngạc nhiên nhướn mắt nhìn tôi.
- Thì cậu Akira kia đó, đẹp trai học giỏi, lại còn là tuyển thủ tài năng, còn anh thì sao ? Học hành làng nhàng chả ra cái thể thống gì ! – Tôi kể lể.
- Anh đá bóng giỏi mà, cũng đâu thua gì Akira ! – Tiểu Mai nhíu mày.

- Ờ, giỏi mà hai lần sút vào nhà em !
- Hì… nhờ vậy mình mới gặp nhau chứ !
- Kể như… có duyên nhỉ, Akira cạnh em lâu như vậy mà… còn anh mới hơn một năm đã được… làm bạn trai em rồi !
- Thì sao ?
- Kiểu như… không xứng ấy… em vừa đẹp vừa giỏi, con nhà danh giá, anh nhìn lè phè…như thằng bần ấy…hic !
- Đừng so sánh như vậy chứ, mỗi người mỗi khác mà !
- Khác thế quái nào, rõ là Akira… hơn đứt anh rồi !

Ừ… quả thật là tên Akira ấy giỏi hơn tôi thật… nghe kể mà thấy… ghen tị gì đâu !

Tiểu Mai phì cười tát nhẹ vào má tôi :

- Anh ngốc, nếu vậy thì em yêu anh là sai lầm à ?
- Bậy… là quyết định cực kì…cực kì chính xác nhất của em ! – Tôi vội chữa lời.
- Sao là chính xác ? Giải thích em nghe xem, có khi lại…thay đổi ý định không yêu anh nữa ấy chứ ! – Nàng vờ nheo mắt hỏi.

Thế là tôi hoảng vía bắt đầu… tự hão ngay :

- Anh… thân thế tốt đẹp, thông minh vô đối, tài năng trong mọi lĩnh vực, ứng biến nhanh không ai bằng, rồi…… !
- Rồi gì nữa ?
- Anh… giỏi võ nữa, siêu giỏi, ai cũng chả ngán !
- Ừa, ghê há !
- Chứ sao, anh đá bóng siêu đẳng nhé, lừa banh xỏ kim thì có mà như Pele tái thế !
- Ừm, giỏi ha !

Giai đoạn tự hão kết thúc, quay trở lại giai đoạn…tự kỷ :

- Nhưng…haizzz, nói thật đấy, anh thấy… anh chả có gì đặc biệt cả, bình thường lắm… con trai Việt Nam thua con trai bên Nhật nhiều nhỉ, cùng tuổi mà Akira giỏi hơn anh nhiều, cũng…. !

Tiểu Mai đưa tay lên môi tôi ra ý không nói, rồi nàng nhoẻn miệng cười :

- Em yêu anh, vì bản thân anh đã là điều đặc biệt rồi, đâu cần phải so sánh với ai !
- ……….. !
- Ngốc ạ, từ khi sinh ra thì anh đã là bản chính duy nhất trên đời rồi, đâu thể nào có người thứ hai, đúng không ?
- Vậy…à ?
- Ừa… khờ quá đi chứ !

Nàng phì cười rồi lại rúc vào lòng tôi, như tránh những cơn gió biển đang thổi mạnh dần về đêm :

- Hè vừa rồi, lúc về Nhật thì em được biết là Akira đã hoàn toàn bình phục rồi, và chuẩn bị đấu trận chung kết khu vực để giành vé tham dự Koushien đấy !
- Ừm, cũng tốt, vậy mới là con trai chứ !
- Hì, anh cũng cố gắng nhé !
- Cố gì…. ? Anh có mỗi cái học tiếng anh còn chưa xong…. !
- Em dạy cho, anh thông minh mà !
- Phải không ? Thiệt à ?
- Ừa, em không nhìn lầm người đâu, anh giỏi hơn em đấy !
- Anh… chỉ cần giỏi hơn Akira thôi, còn em thì… anh chịu thua !
- Em giỏi hơn Akira mà !
- Vậy….à…. ?

Tiểu Mai nói đến đây thì tôi đỏ bừng cả mặt, may mà đang ở bãi biển về đêm chứ không thì đã được một phen quê độ vì bị chọc ghẹo rồi. Thế nhưng nghe nàng nói xong thì tôi bỗng dưng thấy… nhuệ khí bừng bừng, hệt như vừa được cổ vũ hết lòng vậy, cảm giác tôi sẽ có thể làm được mọi thứ chỉ cần mình cố gắng là được.

Chốc sau, tôi chầm chậm đạp xe đưa Tiểu Mai dạo một vòng quanh đường biển Đồi Dương để tận hưởng không khí cuối ngày mồng một Tết rồi mới chở nàng về nhà :

- Vậy nhé, anh về đây ! – Tôi quay xe ra cổng.
- Ừa, về cẩn thận rồi nghỉ ngơi đi nhé, nhậu say cả hôm qua rồi đấy ! – Tiểu Mai ân cần dặn dò.
- Nhớ mà, cho anh gửi lời cảm ơn ba em nhé, hẹn bữa sau tái ngộ ! – Tôi tiếp lời.
- Không cho anh uống nữa, say xỉn ghê gì đâu ! – Nàng nhăn mặt.

- Hơ… giờ anh biết tửu lượng anh cao lắm, có khi lần tới anh uống bia hạ nốc ao ba em luôn đó, hì hì ! – Tôi cười khì dóc tổ để trấn an Tiểu Mai.
- ……… ! – Tiểu Mai không tỏ thái độ gì sau câu bá láp vừa rồi của tôi, nàng chỉ khẽ cắn môi ra chiều…ái ngại.

Chỉ bởi vì… hoạ vô đơn chí vào lúc cuối ngày, khi mà mải nói dóc tôi chả hề phát hiện ra rằng ba của Tiểu Mai nãy giờ cũng đang lững thững dạo bộ quanh khu gần nhà, và đến đứng ngay sau lưng tôi vào lúc tôi đang… báng bổ ba vợ.

- E hèm… lớn giọng quá he, thằng nhóc con !

Hình như sau lúc ấy là tôi đứng tim rồi lăn đùng ra đất xỉu luôn chẳng biết trời trăng mây gió gì nữa, các bạn ạ !

a8T6J Yêu nhầm chị hai … được nhầm em gái chap 271 – 280

Tìm kiếm từ Google:


Page 1 of 612345...Last »



Anh Hùng Xạ Điêu
Anh Hùng Xạ Điêu tái hiện thế giới kiếm hiệp trên Mobile với đầy đủ các nhân vật hay và dị nhất của Kim Dung.


Sử dụng trình duyệt Opera Mini 7 Opera Mini 7 hoặc UC Browser  Opera Mini 7 để duyệt web trên mobile nhanh hơn, tiết kiệm tối đa dung lượng duyệt web và hỗ trợ hạn chế lỗi khi tải file.

Từ khóa: , , , , , , , ,
Chào bạn ! WAP360.ORG là wapsite cung cấp game dien thoai hàng đầu việt nam, Hãy truy cập thường xuyên để tải các game, ứng dụng mới nhất nhé

game dien thoai|Game Android|Wap truyen