Wap Tải Game
[Truyện VOZ] Yêu Thầm Chị Họ Full Chap – Nhật ký/Tâm sự (Lãng mạn, Cực hay) – Phần 7
41 699 views
bombom2 [Truyện VOZ] Yêu Thầm Chị Họ Full Chap – Nhật ký/Tâm sự (Lãng mạn, Cực hay) – Phần 7Bom Bom - Gunny Đột Phá Kiểu Mới 2014
Bắn súng canh tọa độ, vui nhộn, xô đổ mọi kỷ lục về thể loại game bắn súng....

Yêu Thầm Chị Họ

Phần 71:

Bữa cơm chiều trôi qua một cách nhanh chóng. Ăn xong, trong khi chị và em Uyên dọn dẹp rửa chén thì mình ngồi rung đùi xỉa răng, vẫn chưa thấy hiện tượng kỳ lạ nào xảy ra.

Mưa vẫn rơi rả rích, không chút dấu hiệu sắp dứt. Nhưng có một chuyện khá lạ lùng, bầu trời vẫn đen kịt không ánh sao thì mặt trăng lại hiện ra dù chỉ hơi le lói không sáng như lúc thường.

Thực ra, mưa và trăng cùng nhau xuất hiện cũng bình thường thôi, nhưng đó là khi ít mây chỉ đủ làm cơn mưa rào. Còn đằng này, mây đen vần vũ khắp nơi, trăng lại ló dạng dù rằng chỉ là trăng non. Chẳng hiểu sao thấy cảnh này mình chợt liên tưởng đến người sói, trong lòng nảy sinh cảm giác khó tả. @@!

– T nghĩ gì mà thừ người ra vậy? – Chị leo lên phản ngồi cạnh mình.

Đang đắm chìm trong mớ suy nghĩ vớ vẩn, còn chưa kịp đáp, chị đã lay mạnh vai mình, giọng hốt hoảng:

– T bị sao vậy?
– Hả? Sao là sao? – Mình nhìn chị.
– May quá! Chị cứ tưởng.. – Chị thở ra nhẹ nhõm.
– Tưởng gì nè? Bị bé Hương hành hả? – Mình cười to.
– Không được nhắc tới chuyện đó nữa, tối rồi đó. Hồi nãy T nghĩ gì vậy?

– Chị có thấy gì lạ không? – Mình không đáp mà hỏi ngược lại.

Chị ngước nhìn bầu trời, đôi mắt đen láy trong veo như đáy nước ẩn hiện hình ảnh vầng trăng khuyết.

– Ý T nói mặt trăng hả?
– Ừm. Mưa mà lại có trăng, chị thấy lạ không?
– Có gì mà lạ! Trời mưa thỉnh thoảng vẫn thấy trăng thôi. – Em Uyên cầm trái chuối nhai nhóp nhép, nói chen vào.
– Đó là mưa nhỏ. Nhìn trời đi, mây đen một đống, chỉ riêng chỗ mặt trăng lại không có mây. Vậy nên mới nói lạ! – Mình hừ mũi.

– Ngẫu nhiên thôi, Uyên không thấy lạ chỗ nào hết! – Ẻm trề môi cả thước.
– Không nói chuyện với người kém thông minh nữa! – Mình nhún vai.
– Thèm nói với mấy người lắm! – Em Uyên cũng không vừa, liếc xéo mình.
– Thôi, xin can! Hai người làm chị cứ nghĩ đến một câu tục ngữ.. – Chị cười.

– Câu gì? – Mình và em Uyên trùng hợp hỏi.
– Thương nhau lắm, cắn nhau đau! – Chị cười mỉm chi.
– Ax, chị đừng nói lung tung! – Mình ngớ người chống chế.

Em Uyên không nói gì, lặng lẽ ngồi kế chị.

Không gian chìm vào tĩnh mịch. Câu nói của chị làm mình mất hứng, chẳng muốn nói gì thêm. Đồng thời, điều này cũng cảnh tỉnh, nhắc cho mình nhớ đến thực tại, còn quá nhiều việc rắc rối đang chờ mình. Trong đó, việc cần làm trước tiên là hóa giải những hiểu lầm đang có giữa mình và chị. Phải làm sao để chị tha thứ, thuyết phục chị ở lại với mình. Và còn em Uyên, làm thế nào với ẻm đây?

Quên thì không sao, nghĩ đến mình lại thấy đau hết cả đầu. Cảm giác ức chế, dồn nén trong người vô cùng khó chịu. Trước sau gì cũng phải giải quyết, không thể tránh né mãi được, thôi thì nhân cơ hội thích hợp này nói luôn vậy.

– Ngày mai về lại nhà em rồi, chị và Uyên tính thế nào? – Mình nói thật nhỏ, cứ như sợ họ nghe thấy. Thật mâu thuẫn!
– Chưa biết nữa. Nhưng chắc chị sẽ ở lại học làm tóc cho xong rồi mới đi. Hôm qua chị hơi xúc động nên nghĩ quẩn quá! – Chị trầm tư.

Mình hiểu ý chị. Chị chưa thể tha thứ cho mình, vì tương lai nên tạm thời sẽ tiếp tục ở lại nhà mình cho tiện việc học nghề. Sau khi học xong cũng là lúc chị tạm biệt mình. Nhưng không sao, còn nước còn tát. Chỉ cần chị đồng ý, còn ở nhà mình thì tốt rồi. Thời gian còn dài, mình tin sẽ lay chuyển được chị.

– Còn Uyên? – Mình quay sang em Uyên.
– Uyên đi. – Ẻm hơi cắn môi nói.
– Bé Uyên đi đâu? – Chị kéo tay ẻm.
– Cũng chưa biết. Có thể em về lại Cần Thơ, hoặc qua nước ngoài với gia đình chưa biết chừng. Thiếu gì chỗ để đi! – Em Uyên cười tươi, nhưng trong mắt mình, nụ cười của ẻm thật gượng gạo.

– Ở Cần Thơ bé Uyên làm gì còn ai để về? Muốn qua nước ngoài cũng phải chờ làm thủ tục lâu lắm mà, ở lại nhà T đi! – Chị khuyên.
– Bởi vậy nên em mới nói chưa biết đó. Thôi, đừng nói chuyện này nữa, mất vui! – Em Uyên lảng tránh.

Mình không lên tiếng khuyên can gì cả. Chính mình cũng chả rõ bản thân muốn ẻm đi hay ở lại. Ẻm ở lại thì mình sẽ còn gặp rắc rối dài dài. Nhưng để ẻm đi, thực sự mình không đành lòng. Mình biết giữa mình và em Uyên sẽ không thể xảy ra chuyện gì nữa sau biến cố vừa qua, nhưng mình không muốn mất ẻm. Một người bạn thân, có ai muốn buông bỏ? Huống chi ẻm đối với mình còn hơn cả bạn thân.

Nói mình đang tự bào chữa cho sự tham lam của bản thân cũng được. Mình tin bản chất con người ai cũng tham lam cả, chỉ là chưa gặp đúng hoàn cảnh thích hợp để bộc lộ ra thôi. Khi đối diện với sự mất mát, chẳng ai muốn buông tay mà không hề tiếc nuối. Mình không muốn mất em Uyên, đó là sự thật. Mình không hề có ý nghĩ bắt cá hai tay, quen cùng lúc hai người, đó cũng là sự thật.

Và chính những sự thật này đang giằng xé tâm trí, hành hạ mình từng giây từng phút không ngơi nghỉ..

Đêm ở quê thật yên tĩnh, không có những tiếng hò hét, tiếng nhạc ầm ĩ, càng không có tiếng xe gào rú nhiệt náo.

Chỉ có tiếng mưa và côn trùng kêu rỉ rả.

Không biết từ khi nào, câu chuyện của ba người trở nên gượng gạo. Càng muốn nói nhiều để xua tan đi không khí gò bó khó hiểu thì lại càng thấy vô ích. Có lẽ mình không nên nhắc đến chuyện đó lúc này khi có mặt cả hai người, nói riêng với từng người sẽ tốt hơn. Dù không ganh ghét gì nhau nhưng giữa chị và em Uyên đã tồn tại bức tường vô hình đầy ngượng ngập, áy náy, e dè..

Sự vô tư khi trước đã không còn!

Ngồi đến tầm 9h, hai người đi ngủ. Mình cũng ngủ sớm, đi xa lại hoạt động cả ngày, mắt cứ díp lại. Trời vẫn còn mưa nhưng đóng cửa lại thì hầm, mình vẫn để cửa sổ, nằm xuống phản ngủ.

Dù rất buồn ngủ nhưng lăn qua lăn lại, trằn trọc mãi mình vẫn không ngủ được. Chắc do lạ chỗ, hơn nữa nằm phản cấn lưng quá, mình không quen dẫn đến khó ngủ. Nghĩ vậy, mình ngồi dậy, đi lại võng nằm. Đưa toòng teng một hồi, thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Đến khuya, chẳng rõ mấy giờ, mưa bắt đầu to. Trời đổ giông gió, sấm chớp ầm đùng. Cơn gió lạnh mang theo hơi nước ùa vào cửa sổ khiến mình choàng tỉnh.

Người lạnh buốt, mình định ngồi dậy đóng cửa sổ lại nhưng sao chẳng tài nào động đậy được. Ngay cả mở mắt ra cũng không thể, thật quái lạ!

Cơ thể mình nặng trĩu, cảm giác như có ai đó nằm đè lên người mình, ngực tưng tức. Và còn một chuyện đến tận lúc này mình mới phát hiện ra, cái võng đang đưa qua lại rất mạnh. Thoạt đầu mình nghĩ do gió thổi, nhưng lập tức bác bỏ ngay, gió nào có thể thổi cái võng một người nằm đưa qua đưa lại như bay thế này. burn joss stick [Truyện VOZ] Yêu Thầm Chị Họ Full Chap – Nhật ký/Tâm sự (Lãng mạn, Cực hay) – Phần 7

Là ai đang nằm trên người mình và đưa võng???

Nếu mình không lầm, đây chính là hiện tượng bóng đè. Dân gian cho rằng khi ngủ bị hồn ma bóng quế đè lên người sẽ có cảm giác như vậy. Nhưng theo giới khoa học giải thích thì trong lúc ngủ say, não con người tiết ra một loại hóa chất gây kích động, tạo nên những giấc mơ quái dị, đồng thời cơ thể cũng tê cứng. Trong tình trạng này, nếu đột ngột thức dậy, ta sẽ tạm thời không thể cử động được và có cảm giác u mê ma quái. Nôm na là thế, mình không nhớ rõ lắm.

Khi trước đọc được bài báo này, mình rất tin. Vì mình tin vào khoa học và không nghĩ trên đời này có ma quỷ. Nhưng lúc này, mình đang rủa thầm bọn nhà khoa học khốn kiếp cùng cách giải thích chết tiệt đó. Mình thực sự ao ước bọn đó ở vào tình trạng mình lúc này, để xem còn giữ nguyên ý nghĩ ấy không.

Lạnh lẽo, nặng nề, các cơ tê cứng, da gà nổi lên khắp người. Cảm giác quá chân thực khiến mình tin đây không phải giấc mơ. Mình không sợ ma, nhưng nếu mình không thể cử động được, mắt cũng không nhìn thấy gì, và có một con ma đang nằm lên người mình, đưa võng ào ào, rồi chẳng biết sẽ làm gì mình không thì…

Mình muốn lên tiếng nhưng miệng cứng ngắc. Mi mắt nặng trịch không tài nào mở ra, cố cử động tay cũng không được, dù chỉ là một ngón tay. Cơ thể cứ như không còn là của mình. Vừa sợ vừa giận, mình cố gồng để giành lại quyền khống chế thân thể. Nhưng sau một hồi cố gắng, nhận ra bản thân đang làm một việc rất vô ích, mình buông xuôi nằm yên.

Lần đầu tiên mình rơi vào trạng thái kỳ lạ này. Tai vẫn nghe được tiếng mưa ào ào, tiếng sấm chớp đì đùng, tiếng giông gió gào rít. Não vẫn tỉnh táo suy nghĩ lung tung đủ chuyện, mà người thì cứng đơ như xác chết.

– T…!! T…!! – Bên tai chợt vang lên tiếng ai thì thầm tên mình.

Mình sợ!!!

Cái cảm giác không an toàn, không thể tự vệ, nằm im mặc người khác mổ xẻ nhào nặn làm mình thấy sợ hãi kinh khủng!!!

Mấy lần muốn ngủ luôn cho rồi, ra sao thì ra, còn hơn nằm chờ đợi trong lo âu thế này, nhưng mình chẳng ngủ được. Tâm trí không yên mà ngủ được thì mình quá tài giỏi rồi. Nhất là khi toàn thân bao trùm trong khối không khí lạnh lẽo, gió như dao cắt vào da thịt theo từng lượt đưa tới lui của cái võng.

Không biết qua bao lâu, chỉ biết là rất rất lâu, người mình dần có cảm giác.

Đầu tiên là ngón trỏ tay phải co giật khe khẽ, mình mừng rỡ cố gắng nhịp nhịp ngón tay. Sau đó dùng hết sức mở bừng mắt ra, cuối cùng cũng thành công.

Ngay khi mình giành lại quyền khống chế cơ thể, mở mắt ra thì cảm giác đè nặng trên ngực liền biến mất. Đập vào mắt mình là trần nhà tối đen đang chạy qua lại, bởi vì cái võng mình nằm vẫn còn đưa mạnh.

Nếu như việc tỉnh dậy làm mình nghĩ bản thân vừa trải qua cơn ác mộng, thì chính cảnh cái võng còn đong đưa nhắc mình nhớ đây không phải nằm mơ, mà có thật.

Mồ hôi đổ ướt nhẹp lưng áo, mình cởi áo ném lên phản. Sau đó đi lại bàn rót ly nước uống, cháy khô cổ họng rồi. Bàn đặt xéo với hướng cửa sổ, đang uống khóe mắt mình bỗng bắt gặp hình ảnh người nào đó đứng bên ngoài.

“Xoảng”

Giật mình đánh rơi ly nước chưa uống được quá nửa xuống đất phát ra âm thanh khô khốc, mình leo lên phản ngó ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài tối đen, lại thêm màn mưa khá dày che lấp thị tuyến, nhưng dưới ánh sáng le lói của vầng trăng kỳ lạ, mình lờ mờ nhìn thấy một cô gái mặc áo trắng, tóc xõa ngang vai đứng gần bụi tre to cách đó vài chục mét.

Cô gái chính là bé Hương mình đã thấy mấy lần, có biến thành tro cũng nhận ra. Nhất là ánh mắt vô hồn như phát sáng trong đêm, quét lên mặt mình những tia nhìn lạnh buốt.

Bé Hương chậm chạp di chuyển về phía mình… một bước.. hai bước.. ba bước… chân không hề chạm đất mà cách khoảng vài tấc..

Mình liếm môi, không né tránh, ngồi yên tại chỗ chờ đón chuyện sắp xảy ra.

Bé Hương ngày càng đến gần, mình cũng nhìn rõ diện mạo hơn. So với lần đầu gặp trên đường và lần thứ hai thấy trong ngôi nhà hoang, gương mặt bé Hương không có gì thay đổi. Nước da vẫn trắng bệch không chút huyết sắc, nửa bên mặt lồi lõm sứt sẹo đầy máu, bùn đất tanh hôi bết đầy mái tóc xơ cứng..

Duy chỉ đôi mắt có chút thần thái, không vô cảm mê man như trước. Khi khoảng cách chỉ còn vài mét, bé Hương dừng lại, ánh mắt trắng dã đầy ai oán biệt khuất nhìn mình chằm chằm như muốn thôi miên.

– Có gì muốn nói với anh phải không? – Mình thì thào, da gà nổi lên đầy người. Tiếp xúc gần gũi với người cõi âm thế này, mình không ngăn được cảm giác rờn rợn sởn gai ốc, dù rằng không sợ.

Bé Hương nhìn mình thật lâu, tay phải bỗng giơ lên.

“Soạt..”

Âm thanh phát ra sau lưng, mình vội quay lại. Quyển sổ bìa đen và khung hình ông cụ mình giấu dưới chiếu như có sợi dây vô hình kéo ra, lơ lửng trên không rồi chậm rãi bay ra cửa sổ, rơi xuống tay bé Hương.

Lặng lẽ nhìn qua hai vật vừa xuất hiện trên tay một lúc, bé Hương đi về phía sau vườn.

Mình đắn đo giây lát, cuối cùng quyết định leo cửa sổ chạy theo hướng bé Hương vừa đi khuất.

Nước mưa đổ ào ạt lên mặt, chảy tràn xuống người nhưng mình không chút cảm giác lạnh lẽo, thật kỳ lạ! Tuy vậy, hiện giờ không phải lúc để nghĩ ngợi tìm hiểu mấy chuyện này. Mình chạy nhanh ra sau vườn, nơi ngôi nhà hoang hiện hữu.

tu tu coi het [Truyện VOZ] Yêu Thầm Chị Họ Full Chap – Nhật ký/Tâm sự (Lãng mạn, Cực hay) – Phần 7
Từ từ em sẽ cởi hết

Đứng sát hàng rào nhìn qua, dưới sét giăng đầy trời, ngôi nhà hoang càng thêm u ám ma quái. Trên bậc thềm, bé Hương đứng đó, ánh mắt ảm đạm tang tóc nhìn về phía mình như chờ đợi.

Mình định vén hàng rào chui qua, chưa kịp làm đã bị một lực vô hình nâng lên cao, trong chớp mắt đã đứng trong khuôn viên ngôi nhà hoang. Mình hơi ngờ ngợ, không lẽ em Uyên bay qua hàng rào giống như mình vừa làm sao?

– T… T ơi!!!

Tiếng ai đó gọi mình vô cùng tha thiết. Hình như bé Hương gọi..

Mình chạy lại cửa chính, leo lên bậc thềm ngôi nhà hoang rồi nhanh chóng đi vào trong.

Bên trong không tối như mình nghĩ, mà sáng lập lòe như ma trơi. Ánh sáng le lói phát ra từ hàng trăm hàng ngàn bức tranh treo đầy bốn vách phòng khách.

Gọi tranh cho dễ hình dung, thực ra chỉ là những bức hình được vẽ nguệch ngoạc bằng bút màu trên nền giấy trắng. Điều đáng nói ở đây là tất cả các bức tranh đều giống nhau, mình cũng đã xem trên quyển sổ lúc chiều rồi, mô tả cảnh ngôi nhà lạ có năm người, hai người đứng, hai người nằm và một bé gái ngồi khóc bên cạnh.

Những bức tranh được xếp rất ngay ngắn đều tăm tắp như bắp. Màu chủ đạo của tranh là màu đỏ rực, và rõ ràng ánh sáng le lói mình thấy phát ra từ những gam màu đỏ này.

Bức tranh tĩnh chợt trở nên sống động như trong phim hoạt hình. Hai người nằm dưới đất bỗng co giật quằn quại, phát ra những tiêng kêu la rên rỉ thê thảm. Bé gái ngồi bên cạnh gào khóc thảm thiết, âm thanh muốn xé rách màng nhĩ tai mình. Cùng với những âm thanh như chốn địa ngục trần gian, ngay vị trí hai người nằm bắt đầu xuất hiện vũng máu nhỏ đỏ tươi, sau đó loang rộng ra khắp bức tranh rồi dần dần phủ kín cả phòng khách, bao gồm luôn nền gạch dưới chân mình.

Khắp nơi tràn ngập màu đỏ của máu nóng bỏng, gợn lên cảm giác ghê rợn sợ hãi rét run tận sâu trái tim..

Mình hoảng hốt hết ngó Đông lại ngó Tây, rùng mình nhìn màu đỏ dưới chân đang chuyển biến thành máu, chậm rãi dâng lên đến mắt cá.

Mình chợt ước đây chỉ là giấc mơ. Những thứ mình đang chứng kiến quá mức kinh tởm khiến mình muốn bệnh, phát nôn nhưng chẳng nôn được.

– T ơi…! T ơi..!!

Tiếng kêu lại vang lên.

Mình mơ mơ hồ hồ đi xuống sau bếp, chân lội bì bõm trong dòng máu tanh tưởi. Khi đi ngang qua ba căn phòng, mình nhìn vào, bên trong cũng tràn ngập một màu đỏ rực.

Dưới bếp cũng chẳng khác gì, màu đỏ lan tràn khắp nơi..

“Lộc cộc.. lộc cộc..!!”

Mọi thứ như lặp lại. Tiếng tay khua vào cửa kính tạo nên những âm thanh trầm đục. Mình nhìn ngăn tủ dưới khuôn bếp, cánh cửa nơi đó đang rung lên từng hồi như kêu gọi mình.

– T ơi..!! T ơi…!!

Tiếng gọi tiếp tục vang lên, ngày một khẩn thiết hơn.

Mình bần thần tiến tới gần cửa, ngồi xuống, mở cửa ra.

“Kẹtttt…!!!”

Bé Hương ngồi đó, hai tay bó gối, khóe miêng nứt nẻ hơi nhếch lên, nở nụ cười chào đón mình. Cơ mặt cứng đơ của nó hệt như xác chết, miệng lại nở nụ cười vô cảm, nhìn cực kỳ quái dị.

Từ lúc kéo cửa ra, nhìn thấy bé Hương, dường như mình chẳng thể suy nghĩ được nữa. Sự minh mẫn rời khỏi tâm trí, u u mê mê chui vào ngăn tủ, ngồi cạnh bé Hương. Nhưng mình vẫn cảm nhận rất rõ ràng làn da lạnh lẽo, ướt át và rin rít như da người chết của bé Hương. Cảm giác vô cùng chân thực!

Rồi chẳng biết nghĩ gì, mình lặng lẽ kéo cửa tủ lại.

Trong không gian tối đen chật hẹp, mùi ẩm mốc lâu năm xộc vào mũi đến chóng mặt. Không khí ngột ngạt như bị nén chặt làm mình khó thở, miệng há hốc đớp lấy từng ngụm oxy hiếm hoi còn lại.

Nhưng mình tuyệt nhiên không có ý nghĩ mở cửa chui ra ngoài, chỉ một mực ngồi lại chịu đựng khổ sở. Mình lúc này như con cá bị bắt lên bờ, miệng phập phù cố hít thở nhưng càng lúc càng thấy mạng sống rời bỏ cơ thể trôi xa dần.. xa dần…

– T ơi…! T ơi..!!!

Âm thanh ấy lại một lần nữa vang lên.

“Đã ở bên cạnh rồi, còn gọi gì nữa?”

Mình nghĩ thầm, nhìn sang bên phải, chẳng có ai.

– T ơi..! Ra đây đi..!!!
– T ơi..!!!

Tiếng kêu ngày một dồn dập, còn có tiếng ầm ầm đập trên cửa.

Âm thanh huyên náo dần dần làm mình tỉnh lại, tự hỏi bản thân sao lại chui vào đây? Bé Hương ngồi trong này, mình nhớ rõ. Nhưng tại sao mình chui vào đây làm gì???

– T ơi..! Ra đây đi, mở cửa ra đi!!!

Tiếng gào khóc thất thanh giúp mình tỉnh táo hơn. Trước khi ngất đi vì tình trạng thiếu oxy, mình dồn hết sức kéo mạnh cửa ra.

Cửa vừa mở, chị và em Uyên hối hả lôi mình ra ngoài. Mình bị choáng đứng không vững, hai người phải nửa đỡ nữa khiêng mình, chật vật lắm mới về đến nhà.

Hai người đặt mình xuống phản, đóng chặt cửa sổ lại. Chị cầm khăn lau người mình, em Uyên lấy dầu nóng xức lên trán mình, xoa bóp chân tay.

Lúc này, mình bắt đầu thấy lạnh. Cái lạnh run từ xương tủy truyền ra làm hai hàm răng va vào nhau lộp cộp. Chị lấy mấy cái mền quấn chặt người mình mà vẫn không hết lạnh.

Mỗi người ngồi một bên, liên tục dùng dầu nóng bóp tay cho mình.

– T bớt lạnh chưa? Thấy sao rồi? – Mặt chị lo âu.
– Đỡ… rồi…!! – Mình thều thào đứt quãng cứ như sắp chết tới nơi.
– Run vầy mà đỡ gì, đưa T đi bệnh viện nhen! – Em Uyên nói.
– Không… đi.. – Mình lắc đầu. Đánh chết cũng không đi bệnh viện, mình cực kỳ ghét vào đó.

– Tự nhiên nửa đêm nửa hôm chui qua đó làm gì vậy? Kêu hoài mà cứ đi! – Em Uyên chép miệng, mặt ánh lên sự sợ sệt.
– Có gì mai nói. Giờ đứng nhắc tới nữa! – Chị đưa ngón tay lên miệng ra hiệu.

Hai người tiếp tục bóp dầu cho mình. Được một lúc, mình dần khỏe lại, không còn lạnh nữa. Nhưng mình vẫn nằm im, mấy khi được hai người đẹp săn sóc, bóp tay bóp chân tận tình như thế này, phải tranh thủ hưởng thụ chứ.

– Sao rồi, T đỡ chút nào chưa? – Thấy mình nằm im re không ừ hử gì, chị sốt ruột hỏi.
– Nằm.. đây.. lạnh.. quá..!!! – Mình vờ thở phì phò, rùng mình vài lượt.
– Chết chưa! Chị quên, xin lỗi T..

Chị rối rít nói, rồi quay sang em Uyên:

– Nằm phản lạnh lắm! Mình đưa T vô phòng hén?!
– Ừm..! – Em Uyên gật đầu.

Hai cô gái hì hục khiêng mình vô phòng, thấy mà tội! Biết sao được, mình phải đóng cho trót vai người bệnh, nếu không muốn đêm nay nằm ngủ một mình trên cái phản lạnh lẽo cứng ngắc đó.

Đặt mình lên nệm, hai người thở dồn dập. Em Uyên dù sao cũng khỏe hơn chị Diễm nhưng mặt vẫn hơi xanh vì mệt. Mình nặng 65 – 70kg, hai cô gái tay yếu chân mềm phải khiêng từ bên nhà hoang về đây, quãng đường không xa nhưng chẳng gần, giờ lại một lần nữa đưa vào phòng, chưa xỉu là may.

Kê cái gối dưới đầu mình, đắp mền kín mít toàn thân chỉ chừa cái mặt ló ra. Chị hỏi:

– Đỡ chưa?
– Ừm..! – Mình mệt nhọc gật đầu, thực ra trong bụng sướng rơn.

Dù phòng chị và chất lượng nệm không được như nhà mình, nhưng rất thơm và ngăn nắp. Nệm ấm chăn êm thơm thế này, lại thêm hai người đẹp ngủ cùng. Nghĩ đến thôi mình đã muốn ngất vì tê tái, tim đập còn hơn trống trận!! sexy girl [Truyện VOZ] Yêu Thầm Chị Họ Full Chap – Nhật ký/Tâm sự (Lãng mạn, Cực hay) – Phần 7

Nhưng nghĩ thì nghĩ thế thôi, giờ phải nói làm sao cho hai người, chí ít là chị chịu ở lại. Rủi cả hai ra ngoài ngủ, bỏ mình nằm chèo queo thì xôi hỏng bỏng không, hư bột hư đường hết.

Còn đang suy tính chưa biết nói sao cho hai người đừng nghi ngờ, chị bỗng nói:

– Giờ sao đây? Không thể để T ngủ một mình được, rủi có chuyện gì..
– Chị ở lại với T đi, em ra ngoài ngủ! – Em Uyên quyết định rất nhanh.
– Sao được! Ngoài đó lạnh lắm, với lại bé Uyên dám ngủ một mình hả? – Chị lắc đầu.
– Hơi ớn! Mà em ráng một đêm chắc không sao..! – Em Uyên ngần ngừ.

– Thật không sao không, hay nửa đêm giống T nữa? Ngủ lại đây với chị luôn đi! – Chị phì cười.
– Ừm..! Vậy em nằm đây, chị nằm giữa hén!

Mặt em Uyên tái nhợt, chắc cũng buồn ngủ đuối lắm rồi, nằm xuống bên trái mình, hơi nhích ra xa chừa chỗ cho chị.

Chị không đáp, lẳng lặng khép cửa phòng, nhẹ nhàng nằm xuống bên.. phải của mình.

– T xích vô chị nằm với! – Chị đẩy nhẹ mình.
– Sao chị không nằm đây? – Trong khi mình còn ngơ ngác, em Uyên ngóc đầu lên hỏi.
– T còn lạnh mà, cho nằm giữa ấm hơn! – Chị đáp tỉnh queo.

Lời giải thích của chị nghe cũng hợp tình hợp lý, nhưng mình cứ thấy sao sao đó. Giống như che đậy ý đồ âm mưu gì gì đấy. Mà thôi kệ, tự dưng không phải làm gì đã đạt được ý đồ. Mình sướng còn không hết, hơi đâu để ý cho mệt.

Chị tiếp tục hối thúc:

– T nằm xích vô đi! Tính ém chị lọt đất hả?
– Ờ.. ờ…!!! – Mình lật đật nhích vào trong.

Cái giường của chị tính ra còn nhỏ hơn giường ở phòng mình. Nằm một người hơi rộng, hai người hơi chật, và ba người thì… quá chật, gần như không còn chỗ để cục cựa.

Ấy thế mà chị vẫn tiếp tục kêu mình:

– Xích vô tí nữa đi! Chị ngủ hay lăn lắm, sợ khuya té chết!
– Còn chỗ nào nữa đâu mà xích! – Mình lẩm bẩm.
– Còn mà! – Chị nói, tay đẩy mình.

Hết cách, mình bấm bụng lết xác vô trong. Hồi nãy còn giữ được tí khoảng cách với em Uyên, giờ gần như chạm hẳn vào người ẻm. Lúc này ẻm lại đang nằm quay mặt về hướng mình, thành ra mặt mình và ẻm chỉ cách nhau chưa đến nửa gang tay.

– Làm gì ép sát dữ vậy? Xích ra coi! – Ẻm trừng mắt.
– Chị Diễm kêu.. – Mình ngần ngừ.
– Không cần biết. Xê ra!

Mình bực dọc nhích ra nhưng chạm phải chị, rốt cục chả xê xích được bao nhiêu. Lại bị chị đẩy vào, cuối cùng trở lại vị trí cũ.

– Xích..
– Xích con khỉ! Cái giường nhỏ như lỗ mũi, chỗ đâu nữa mà xích?! – Không để em Uyên nói hết câu, mình nạt lớn.

Thấy mình nổi khùng, em Uyên không nói nữa, nhắm mắt lại.

Quay sang bên kia, thấy chị cũng nhắm mắt ngủ rồi, khóe miệng treo nụ cười tủm tỉm. Chị bày trò chứ không ai hết, nay quá lắm rồi!

Mình hơi nhích người lấy điện thoại ra xem, mới hơn 12h đêm, còn rất lâu nữa mới sáng. Mình còn nguyên một đêm với hai người đẹp, chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy tâm tư xao xuyến vô hạn, bồi hồi khó tả! sexy girl [Truyện VOZ] Yêu Thầm Chị Họ Full Chap – Nhật ký/Tâm sự (Lãng mạn, Cực hay) – Phần 7

Bên phải có chị Diễm, bên trái là em Uyên, cả hai người đều nằm xoay mặt về hướng mình. Mình nằm giữa, toàn thân đơ như cây cơ, mắt nhìn lên trần nhà đếm thằn lằn.

Cái giường quá chật, chị và em Uyên nằm sát đến mức chỉ cần mình hơi cục cựa quay sang thì gần như sẽ có sự đụng chạm. Đương nhiên mình không tốt lành đến mức sợ điều đó, nhưng bây giờ hẳn hai người đều chưa ngủ. Mình đụng trúng em Uyên, chị sẽ hiểu lầm. Còn như chạm vào chị, em Uyên sẽ biết. Vậy không được hay cho lắm! Thế nên, tạm thời mình nằm im re giữ đúng một tư thế.

Có nằm ngủ giường chật chội thế này mới thấy khó chịu bao nhiêu. Chẳng thể nào cựa quậy gì được, thậm chí bị con gì cắn, muốn gãi cũng không dám đưa tay lên, sợ chạm người này người kia. Hơn nữa, nằm mãi một tư thế rất mỏi. Ngủ mà như cực hình vậy!

Cũng may hai bên mình đều là con gái. Nếu đổi lại hai thằng đực rựa, chắc nãy giờ mình đạp cho hai đứa lọt giường rồi.

Mắt nhìn trần nhà, miệng lẩm nhẩm đếm thằn lằn, mà tâm trí mình để tận đâu đâu, phiêu du sang hai bên. Hơi thở thơm tho của chị và em Uyên cứ chốc chốc lại phả vào mặt mình, như muốn mời gọi mình tìm đến.

Để tay trên bụng hoài mỏi quá, mình nhè nhẹ đặt xuống hai bên nệm. Gần như ngay lập tức, mình giật bắn người rụt tay lại, vì cả hai phía đều chạm vào người của chị và em Uyên. Hình như ngay đùi thì phải, chị mặc váy ngắn, em Uyên mặc quần soọc. Da thịt con gái sao mà mát lạnh, mịn màng quá! T_T

Luyến tiếc rụt tay lại rồi, nhưng một lúc sau mình thấy hơi mỏi, thả lỏng người. Hai cánh tay lại được dịp nhích ra, chỉ xê dịch vài centimét thôi đã chạm vào chân hai người. Lần này mình để im, giường chật mà, nằm ngủ chung khó tránh sự đụng chạm. Bình thường thôi!

Chờ một hồi, không nghe động tĩnh gì, mình hơi xoay đầu nhìn chị. Không biết chị ngủ chưa, thấy thở đều quá. Mắt chị nhắm nghiền, đôi môi anh đào đỏ thắm hơi hé ra thật quyến rũ. Đã lâu rồi mình không được hôn chị, lúc này cảm xúc lại đang dâng trào, thật khó kìm nén!

Bỗng mắt chị hơi nhích động, mình hết hồn vội quay sang bên kia. Mặc dù không có gì to tát cả, nhưng cảm giác lén lút bị người khác phát hiện hơi quê, mình không thích như thế. Vờ nhắm mắt ngủ nhưng tai mình căng lên còn hơn tai trâu, lắng nghe từng cử động của chị.

Đang chú tâm, tay em Uyên mò mò đâu phía dưới, chụp trúng tay mình làm mình giật thót. Nghĩ ẻm muốn dê, mình run bắn, đang tìm cách từ chối để bảo toàn phẩm giá, đã nghe em Uyên nói:

– Cho Uyên đắp với, lạnh quá!!

Hóa ra ẻm lạnh muốn đắp mền, làm mình cứ tưởng..

Bên phải vang lên tiếng sột soạt, mình quay qua thấy chị đang lặng lẽ kéo mền.

– Chị lạnh!! – Thấy mình nhìn, mặt chị hơi đỏ lên, nói thật khẽ.

Hóa ra hai người vẫn chưa ngủ, cũng may mình chưa làm gì. Nếu không, hai đánh một chắc chết.. sexy girl [Truyện VOZ] Yêu Thầm Chị Họ Full Chap – Nhật ký/Tâm sự (Lãng mạn, Cực hay) – Phần 7

Một lúc sau, tiếng thở đều đều vang lên. Tình cảnh mình hiện giờ y như khi nãy, chỉ khác một chỗ, chị và em Uyên đều chui cả vào mền cùng với mình, cả ba chỉ ló cái mặt ra ngoài. Bây giờ mình có làm gì bên trong cái mền thì chỉ có trời biết, đất biết, và người cùng làm với mình biết.

Tìm kiếm từ Google:

1 2 3 11 >>
Từ Khóa: , , , , , , , , , , , , , , , ,
Hỗ trợ - báo lỗi
Bình luận ở dưới để thông báo cho Admin
Game/Ứng dụng đang hot
Cùng chuyên mục
[Truyện 18+] Dì tôi là một teen girl [Nhẹ nhàng, Lối cuốn] – Phần 10 [Truyện 18+] Dì tôi là một teen girl [Nhẹ nhàng, Lối cuốn] – Phần 10 - 458 views
[Truyện 18+] Tôi….và Dì L ( Dì tôi là một teen girl) [Nhẹ nhàng, Lối cuốn] – Phần 9 [Truyện 18+] Tôi….và Dì L ( Dì tôi là một teen girl) [Nhẹ nhàng, Lối cuốn] – Phần 9 - 37 691 views
Tuyển tập truyện cười ngắn cực hay Tuyển tập truyện cười ngắn cực hay - 440 views
[ Ngôn Tình Hiện Đại] Nắng Gắt – Cố Mạn [ Ngôn Tình Hiện Đại] Nắng Gắt – Cố Mạn - 701 views
[Truyện VOZ] Gái trọ ở cạnh phòng [Truyện VOZ] Gái trọ ở cạnh phòng - 19 208 views
Chuyện tình của Hào và dì Phương Chuyện tình của Hào và dì Phương - 7 718 views
Truyện Sex Loạn luân Chị dâu với Em chồng Truyện Sex Loạn luân Chị dâu với Em chồng - 23 137 views
[Truyện VOZ] Bạn Gái Tôi Là Lớp Trưởng (Truyện Teen lãng mạn) [Truyện VOZ] Bạn Gái Tôi Là Lớp Trưởng (Truyện Teen lãng mạn) - 51 049 views
[Truyện Sex Lầu Xanh] Cô giáo, chị hàng xóm và những người bạn gái [Truyện Sex Lầu Xanh] Cô giáo, chị hàng xóm và những người bạn gái - 259 325 views
[Truyện sex] Vợ Dâm Khát Tình (Truyện dài, T/g Ngọc Linh) [Truyện sex] Vợ Dâm Khát Tình (Truyện dài, T/g Ngọc Linh) - 10 421 views
bo dem online

×