Wap Tải Game
Bắn Cá Ăn Xu Online 2016 Bắn Cá Ăn Xu Online 2016
Game bắn cá online 2016 cực hay. Chơi bắn cá ăn xu 4 người chơi cùng 1 lúc với vũ khí hạng nặng, xứng tầm Đế vương..
[Truyện VOZ] Yêu Thầm Chị Họ Full Chap – Nhật ký/Tâm sự (Lãng mạn, Cực hay) – Phần 7
110 330 views
APUS Launcher

Yêu Thầm Chị Họ

Phần 71:

Bữa cơm chiều trôi qua một cách nhanh chóng. Ăn xong, trong khi chị và em Uyên dọn dẹp rửa chén thì mình ngồi rung đùi xỉa răng, vẫn chưa thấy hiện tượng kỳ lạ nào xảy ra.

Mưa vẫn rơi rả rích, không chút dấu hiệu sắp dứt. Nhưng có một chuyện khá lạ lùng, bầu trời vẫn đen kịt không ánh sao thì mặt trăng lại hiện ra dù chỉ hơi le lói không sáng như lúc thường.

Thực ra, mưa và trăng cùng nhau xuất hiện cũng bình thường thôi, nhưng đó là khi ít mây chỉ đủ làm cơn mưa rào. Còn đằng này, mây đen vần vũ khắp nơi, trăng lại ló dạng dù rằng chỉ là trăng non. Chẳng hiểu sao thấy cảnh này mình chợt liên tưởng đến người sói, trong lòng nảy sinh cảm giác khó tả. @@!

– T nghĩ gì mà thừ người ra vậy? – Chị leo lên phản ngồi cạnh mình.

Đang đắm chìm trong mớ suy nghĩ vớ vẩn, còn chưa kịp đáp, chị đã lay mạnh vai mình, giọng hốt hoảng:

– T bị sao vậy?
– Hả? Sao là sao? – Mình nhìn chị.
– May quá! Chị cứ tưởng.. – Chị thở ra nhẹ nhõm.
– Tưởng gì nè? Bị bé Hương hành hả? – Mình cười to.
– Không được nhắc tới chuyện đó nữa, tối rồi đó. Hồi nãy T nghĩ gì vậy?

– Chị có thấy gì lạ không? – Mình không đáp mà hỏi ngược lại.

Chị ngước nhìn bầu trời, đôi mắt đen láy trong veo như đáy nước ẩn hiện hình ảnh vầng trăng khuyết.

– Ý T nói mặt trăng hả?
– Ừm. Mưa mà lại có trăng, chị thấy lạ không?
– Có gì mà lạ! Trời mưa thỉnh thoảng vẫn thấy trăng thôi. – Em Uyên cầm trái chuối nhai nhóp nhép, nói chen vào.
– Đó là mưa nhỏ. Nhìn trời đi, mây đen một đống, chỉ riêng chỗ mặt trăng lại không có mây. Vậy nên mới nói lạ! – Mình hừ mũi.

– Ngẫu nhiên thôi, Uyên không thấy lạ chỗ nào hết! – Ẻm trề môi cả thước.
– Không nói chuyện với người kém thông minh nữa! – Mình nhún vai.
– Thèm nói với mấy người lắm! – Em Uyên cũng không vừa, liếc xéo mình.
– Thôi, xin can! Hai người làm chị cứ nghĩ đến một câu tục ngữ.. – Chị cười.

– Câu gì? – Mình và em Uyên trùng hợp hỏi.
– Thương nhau lắm, cắn nhau đau! – Chị cười mỉm chi.
– Ax, chị đừng nói lung tung! – Mình ngớ người chống chế.

Em Uyên không nói gì, lặng lẽ ngồi kế chị.

Không gian chìm vào tĩnh mịch. Câu nói của chị làm mình mất hứng, chẳng muốn nói gì thêm. Đồng thời, điều này cũng cảnh tỉnh, nhắc cho mình nhớ đến thực tại, còn quá nhiều việc rắc rối đang chờ mình. Trong đó, việc cần làm trước tiên là hóa giải những hiểu lầm đang có giữa mình và chị. Phải làm sao để chị tha thứ, thuyết phục chị ở lại với mình. Và còn em Uyên, làm thế nào với ẻm đây?

Quên thì không sao, nghĩ đến mình lại thấy đau hết cả đầu. Cảm giác ức chế, dồn nén trong người vô cùng khó chịu. Trước sau gì cũng phải giải quyết, không thể tránh né mãi được, thôi thì nhân cơ hội thích hợp này nói luôn vậy.

– Ngày mai về lại nhà em rồi, chị và Uyên tính thế nào? – Mình nói thật nhỏ, cứ như sợ họ nghe thấy. Thật mâu thuẫn!
– Chưa biết nữa. Nhưng chắc chị sẽ ở lại học làm tóc cho xong rồi mới đi. Hôm qua chị hơi xúc động nên nghĩ quẩn quá! – Chị trầm tư.

Mình hiểu ý chị. Chị chưa thể tha thứ cho mình, vì tương lai nên tạm thời sẽ tiếp tục ở lại nhà mình cho tiện việc học nghề. Sau khi học xong cũng là lúc chị tạm biệt mình. Nhưng không sao, còn nước còn tát. Chỉ cần chị đồng ý, còn ở nhà mình thì tốt rồi. Thời gian còn dài, mình tin sẽ lay chuyển được chị.

– Còn Uyên? – Mình quay sang em Uyên.
– Uyên đi. – Ẻm hơi cắn môi nói.
– Bé Uyên đi đâu? – Chị kéo tay ẻm.
– Cũng chưa biết. Có thể em về lại Cần Thơ, hoặc qua nước ngoài với gia đình chưa biết chừng. Thiếu gì chỗ để đi! – Em Uyên cười tươi, nhưng trong mắt mình, nụ cười của ẻm thật gượng gạo.

– Ở Cần Thơ bé Uyên làm gì còn ai để về? Muốn qua nước ngoài cũng phải chờ làm thủ tục lâu lắm mà, ở lại nhà T đi! – Chị khuyên.
– Bởi vậy nên em mới nói chưa biết đó. Thôi, đừng nói chuyện này nữa, mất vui! – Em Uyên lảng tránh.

Mình không lên tiếng khuyên can gì cả. Chính mình cũng chả rõ bản thân muốn ẻm đi hay ở lại. Ẻm ở lại thì mình sẽ còn gặp rắc rối dài dài. Nhưng để ẻm đi, thực sự mình không đành lòng. Mình biết giữa mình và em Uyên sẽ không thể xảy ra chuyện gì nữa sau biến cố vừa qua, nhưng mình không muốn mất ẻm. Một người bạn thân, có ai muốn buông bỏ? Huống chi ẻm đối với mình còn hơn cả bạn thân.

Nói mình đang tự bào chữa cho sự tham lam của bản thân cũng được. Mình tin bản chất con người ai cũng tham lam cả, chỉ là chưa gặp đúng hoàn cảnh thích hợp để bộc lộ ra thôi. Khi đối diện với sự mất mát, chẳng ai muốn buông tay mà không hề tiếc nuối. Mình không muốn mất em Uyên, đó là sự thật. Mình không hề có ý nghĩ bắt cá hai tay, quen cùng lúc hai người, đó cũng là sự thật.

Và chính những sự thật này đang giằng xé tâm trí, hành hạ mình từng giây từng phút không ngơi nghỉ..

Đêm ở quê thật yên tĩnh, không có những tiếng hò hét, tiếng nhạc ầm ĩ, càng không có tiếng xe gào rú nhiệt náo.

Chỉ có tiếng mưa và côn trùng kêu rỉ rả.

Không biết từ khi nào, câu chuyện của ba người trở nên gượng gạo. Càng muốn nói nhiều để xua tan đi không khí gò bó khó hiểu thì lại càng thấy vô ích. Có lẽ mình không nên nhắc đến chuyện đó lúc này khi có mặt cả hai người, nói riêng với từng người sẽ tốt hơn. Dù không ganh ghét gì nhau nhưng giữa chị và em Uyên đã tồn tại bức tường vô hình đầy ngượng ngập, áy náy, e dè..

Sự vô tư khi trước đã không còn!

Ngồi đến tầm 9h, hai người đi ngủ. Mình cũng ngủ sớm, đi xa lại hoạt động cả ngày, mắt cứ díp lại. Trời vẫn còn mưa nhưng đóng cửa lại thì hầm, mình vẫn để cửa sổ, nằm xuống phản ngủ.

Dù rất buồn ngủ nhưng lăn qua lăn lại, trằn trọc mãi mình vẫn không ngủ được. Chắc do lạ chỗ, hơn nữa nằm phản cấn lưng quá, mình không quen dẫn đến khó ngủ. Nghĩ vậy, mình ngồi dậy, đi lại võng nằm. Đưa toòng teng một hồi, thiếp đi lúc nào chẳng hay.

Đến khuya, chẳng rõ mấy giờ, mưa bắt đầu to. Trời đổ giông gió, sấm chớp ầm đùng. Cơn gió lạnh mang theo hơi nước ùa vào cửa sổ khiến mình choàng tỉnh.

Người lạnh buốt, mình định ngồi dậy đóng cửa sổ lại n